Nếu cần xác định một HLV xuất sắc
nhất châu Âu mùa này thì đấy sẽ là Luis Enrique, với một điều kiện:
Barcelona thắng nốt Juventus - đối thủ cuối cùng ở Champions League. Nếu
ngược lại, HLV Max Allegri của Juventus sẽ xứng đáng hơn cả. Vậy hãy
tạm tính: Allegri và Enrique là 2 HLV vừa thành công nhất, vừa xuất sắc
nhất mùa này.
Thú vị ở chỗ, họ đều chỉ mới cầm quân lần
đầu tiên ở CLB của mình. Nhìn lại những năm gần đây, có vẻ đã thành
thông lệ: mùa bóng đầu tiên là mùa bóng mà các HLV phải cố gắng nhiều
nhất, tập trung tốt nhất. Rất nhiều vị lập tức đoạt chức VĐQG ngay lần
đầu tiên cầm quân ở đội bóng mới (và sau đó thì... hết giỏi).
Ngoài
chức VĐQG, Allegri và Enrique đều đang đứng trước khả năng “ăn ba” khi
dẫn dắt đội bóng của họ vào trận chung kết ở cả Champions League lẫn Cúp
Quốc gia (Juventus đã đoạt Cúp này), trong bối cảnh chính họ phải chịu
áp lực đáng kể. Đấy là những chỗ tương đồng. Thế còn dị biệt? Cũng rất
đáng kể.
Có thể, Enrique thành công khi nhận
lời huấn luyện một đội bóng “chỉ đang đi xuống chứ không đi lên” vì ông
trưởng thành ở Calcio - nền bóng đá có tính chiến thuật cao nhất thế
giới. Enrique đủ tự tin để biến Barcelona thành một đội khác hẳn so với
những gì người ta đã biết, bằng con đường chiến thuật.
Nguyên
nhân thành công của Barcelona không nằm ở bộ ba tiền đạo Lionel Messi,
Luis Suarez, Neymar, mà là cái cách Enrique sử dụng bộ ba ấy - nhất là
Messi. Tổng quát hơn, đấy là cách chơi toàn đội, sao cho bộ ba MSN ghi
bàn nhiều đến mức độ tối đa trong khi hàng thủ phía sau cũng trở nên
vững chắc chưa từng thấy.
Allegri dĩ nhiên cũng là con người của Calcio.
Nhưng ngược lại, ông không quá câu nệ chiến thuật. Allegri từng nói,
như một sự chỉ trích... cả Calcio: “Theo tôi, bóng đá Italia chú trọng
chiến thuật một cách quá lố. Bóng đá phải là show diễn và các ngôi sao
phải được tự do thể hiện phẩm chất nghệ sĩ của họ”.
Vậy
chẳng lẽ Allegri không cần chiến thuật? Tất nhiên là không đến nỗi điên
rồ như thế. Trên thực tế, Allegri tạo dựng cho Juventus những cách chơi
rất đa dạng, linh động, ngay từ sơ đồ chiến thuật cũng đã thường xuyên
hoán đổi rồi. Chắc chắn Allegri không hề là tín đồ của chiến thuật nào.
Chiến
thuật, theo ông, chỉ là phương tiện để các ngôi sao phát huy khả năng ở
mức tốt nhất. Có nghĩa, việc của Allegri là nghĩ ra những cách chơi -
tùy hoàn cảnh cụ thể - để giúp những Carlos Tevez, Paul Pogba, Andrea
Pirlo... phát huy giá trị ở mức cao nhất. Việc của ông không phải là ép
các ngôi sao vào một lối chơi của mình.
Enrique
có thiên hướng đồng đội trong khi Allegri lại có thiên hướng cá nhân.
Trong mạch thắng của Barcelona, người ta phát hiện ra rằng suốt 7 tháng
liền đội này mới thủng lưới 1 bàn từ tình huống cố định, từ đó phát hiện
ra rằng nguyên nhân nằm ở các bài tập phối hợp chống tình huống cố
định. Thế còn Juventus? Trong mỗi chiến thắng của đội này, thường có một
cá nhân nào đấy bay bổng!
Vậy nên, trận chung
kết Champions League sắp tới không chỉ trả lời đâu là HLV xuất sắc nhất
châu Âu mùa này. Nó còn nói lên cả một xu hướng quan trọng: bóng đá bây
giờ nên dựa vào tài nghệ cá nhân hay cách chơi đồng đội?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét