9 năm sau khi giành chức vô địch
World Cup 2006 cùng đội tuyển Italia, Andrea Pirlo trở lại Berlin cho
trận chung kết Champions League, rất có thể sẽ là trận cầu đỉnh cao cuối
cùng trong sự nghiệp.
Anh quyết tâm giành nốt danh hiệu danh giá
nhất cấp CLB này để hoàn thành hành trình tuyệt vời cùng Juventus qua
buổi trả lời phỏng vấn tạp chí Champions Matchday và tờ Gazzetta dello
Sport...
ĐÃ SẴN SÀNG LẦN THỨ 3 NÂNG CÚP
Chúc mừng Pirlo, anh lại hiện diện trong một trận chung kết Champions League sau 8 năm...
+
Sau 3 năm làm việc cùng với HLV Antonio Conte, chúng tôi có cảm giác
mình vẫn còn thiếu một điều gì đó. Nhưng bây giờ thì tất cả đều đã sẵn
sàng.
Điều khác biệt giữa mùa giải năm nay và những mùa giải đã qua là gì?
+
Chúng tôi đã trưởng thành lên nhiều sau từng năm và biết rút ra những
bài học cho mình. Năm nay chúng tôi đã thật sự trưởng thành, đã thi đấu
với niềm tin là mình có thể đạt được một điều gì đó. Bạn thấy đó, chúng
tôi đã chơi với Real mà không chịu bất kỳ một sự lép vế nào, cho đến tận
những phút cuối cùng.
Nếu giành Cúp, anh sẽ rời Juve chứ?
+
Nếu có thể kết thúc sự nghiệp tại Turin cùng với chức vô địch Champions
League, đấy sẽ là một giấc mơ tuyệt vời nhất. Và đã vào đến trận chung
kết, bạn không bao giờ muốn là người thất bại. Chúng tôi sẽ lấy Cúp.
Nghĩa là anh đã có ý định giải nghệ rồi?
+ Chưa. Tôi vẫn chưa muốn dừng lại. Tôi vẫn có khát vọng được tập luyện mỗi ngày.
Anh ra mắt đấu trường Champions League lần đầu tiên vào năm 1998 cùng với Inter Milan. Giải đấu này có ý nghĩa thế nào với anh?
+
Được chơi tại Champions League là mơ ước của mọi cầu thủ, vì thế tôi
thật may mắn khi không những được góp mặt mà còn có cơ hội 2 lần nâng
cao chức vô địch (2003 và 2007, đều với AC Milan - ND). Tôi vẫn luôn
biết ơn về Thượng đế đã biệt đãi mình.
Bước vào sân và nghe nhạc nền Champions League mang lại cho anh cảm xúc thế nào?
+
Đấy là một cảm giác có một không hai. Tiếng nhạc nền ấy, bầu không khí
ấy mang lại những xúc cảm hoàn toàn khác so với những trận đấu khác. Đấy
là lý do tôi vẫn còn muốn tiếp tục thi đấu. Nếu không còn được trải
nghiệm cảm giác ấy nữa, ắt tôi sẽ rất buồn.
10 NĂM TUYỆT VỜI CÙNG MILAN
Sau
khi rời Inter, anh gia nhập AC Milan, đội bóng mà anh đã chơi suốt 10
năm sau đó, phản ứng của mọi người thế nào khi anh lại chuyển sang kình
địch cùng thành phố?
+ Ồ, khi ấy tôi còn quá trẻ và
cũng không thật sự chú ý đến điều đó. Thay vào đó, tôi chỉ muốn chứng tỏ
cho Inter thấy họ đã sai lầm như thế nào khi để tôi ra đi. Sau đó, tôi
đã có 10 năm tuyệt vời cùng Milan, nhưng quả thực là tôi chưa từng giữ
thái độ hằn học nào với CLB cũ của mình. Tôi chỉ muốn cống hiến những gì
tốt nhất cho Milan mà thôi.
Ngay
mùa bóng đầu tiên cùng AC Milan (2002/03), anh đã đoạt chức vô địch
Champions League. Hãy kể cho chúng tôi nghe về mùa bóng ấy?
+
Đấy là một mùa bóng phi thường. Chúng tôi phải khởi đầu từ vòng sơ loại
và khi ấy Champions League có đến 2 vòng bảng, tức là rất nhiều trận
đấu. Milan ngày ấy là một tập thể tuyệt vời với rất nhiều cầu thủ xuất
sắc. Ở bán kết và chung kết, đối thủ của chúng tôi đều là những đội bóng
đến từ Serie A. Đấy là một tình huống mà có lẽ sẽ không bao giờ lặp lại
lần nữa. Những gì diễn ra bên trong các sân vận động, đặc biệt là 2
trận bán kết với Inter, thật sự kích thích bạn. Tôi vẫn còn nhớ cái cảm
giác căng thẳng ấy.
2
năm sau đó, trận chung kết 2005 tại Instanbul là một trong những trận
chung kết đáng nhớ nhất trong lịch sử, khi Milan của anh đã để thua dù
đã dẫn trước 3-0 trong hiệp 1...
+ Chúng tôi đã chơi
một hiệp 1 tuyệt hay, có thể nói đấy là thứ bóng đá tuyệt vời nhất trong
nhiều năm. Nhưng rồi sau đó, điều lẽ ra không nên xảy ra lại xảy ra.
Chúng tôi thật sự không thể nào hiểu nổi, không thể nào lý giải nổi
chuyện gì đã xảy ra trong 8 phút điên rồ ấy. Nhưng thứ không thể tin
được như thế rốt cục lại xảy ra trong bóng đá. Chúng tôi cứ ngỡ trận đấu
đã được định đoạt, để rồi mọi thứ kết thúc theo cái cách chả ai ngờ
đến.
Rồi 2 năm sau nữa, lại là một trận chung kết Milan - Liverpool, cảm giác vô địch khi ấy thế nào sau thất bại ở Istanbul?
+
Chúng tôi tràn đầy khát vọng vô địch trong năm ấy. Cảm giác rất tuyệt
vời và nhẹ nhõm, vì nó giúp chúng tôi nguôi ngoai phần nào ký ức của 2
năm trước.
TỰ HÀO VÌ TIẾP NỐI THÀNH CÔNG Ở JUVE
Giờ thì hãy nói cho chúng tôi về khoảng thời gian ở Turin...
+
Sau 10 năm, tôi cần một trải nghiệm mới. Juventus là một điểm đến hoàn
hảo. Họ vừa kết thúc mùa bóng ở vị trí thứ 7 và đang có khát vọng lớn
để trở lại thời đỉnh cao. Chúng tôi đã có 3 năm hết sức tuyệt vời khi
liên tục giành Scudetto. Việc sang Juve, tiếp tục con đường thành công
khiến tôi thấy tự hào.
Anh đã thi đấu tại đấu trường Champions League trong suốt 17 năm qua. Ắt anh phải rõ một đội bóng cần gì để vô địch?
+
Cần nhiều yếu tố. Trước hết là một đội hình mạnh, sau là phong độ rơi
đúng thời điểm và một ít vận may. Đấy là 3 yếu tố cần thiết nhất. Ngoài
ra còn phải phụ thuộc vào những gì diễn ra trong mùa bóng ấy nữa. Có rất
nhiều trận đấu tại giải vô địch và Cúp quốc gia nên chấn thương có thể
xảy đến với bất kỳ ai.
Ở
Brescia, anh khởi đầu sự nghiệp với HLV Mircea Lucescu, hiện đang cầm
quân cho Shakhtar Donetsk. Anh có nghĩ là ông ấy sẽ thành công rực rỡ
trong giai đoạn sau của sự nghiệp?
+ Vâng, tôi tin vì
đấy là một HLV tuyệt vời. Ông mang tôi lên đội một ở tuổi 15, ông cho
tôi tập luyện với những cầu thủ lớn tuổi hơn, ông dạy tôi rất nhiều thứ.
Lucescu là một HLV luôn làm việc với niềm đam mê tột bậc và những ý
tưởng tuyệt vời.
Kỹ
năng tuyệt vời nhất của anh là tung ra những đường chuyền dài tuyệt
vời. Anh đã từng, hoặc vẫn đang thần tượng một ai đó chăng?
+
Tôi học hỏi rất nhiều từ những cầu thủ trong quá khứ. Tôi thật sự thích
Baggio, Mancini, Zola... Họ đều chơi ở những vị trí cao hơn tôi. Tôi
cũng thích Zidane. Hiện tại thì tôi thích Xavi và Iniesta. Tất cả đều
vượt trội bởi kỹ thuật siêu việt của họ.
Anh sẽ chọn ai vào đội bóng 5 người của mình?
+ Buffon, Maldini, Nesta, Pirlo và Ronaldo, Ronaldo của Inter ấy.